Bên trong cái vẻ ngoài phủi bụi và rất “phớt” của một rocker Anh Khoa là một trái tim nóng ấm, vô tư nhưng không vô cảm chút nào. Những người thân yêu luôn được Khoa đặt vào vị trí đặc biệt nhất, quan trọng nhất trong cuộc sống của anh.
Trong bất cứ sô diễn nào có Khoa từ trước tới giờ, điều khiến mọi người để ý nhất là cách anh làm chủ sân khấu. Nhận xét vậy thôi chứ bản thân Khoa cũng chẳng có ý thức hoặc định hình rõ rệt chuyện “làm chủ” hay “không làm chủ”. Với Khoa, đành hiểu đơn giản thế này, anh lên sân khấu không phải để diễn mà là để bộc lộ bản thân, thể hiện những gì sẵn có.
Có lần Khoa bảo, lần đầu gặp ai đó anh thích để lại cho người ta một ấn tượng “không vui” về mình trước tiên (tức là có thể chọc ghẹo người ta làm phát cáu lên chẳng hạn) để người ta nhớ đến mình hơn, lần gặp sau chắc sẽ không quên tên.
Rock chính là lựa chọn thích hợp nhất để "tải" được hết số năng lượng "thừa thãi" của Anh Khoa. Giọng hát, những động tác sôi động, cuồng nhiệt trên sân khấu rất logic với tính tình ngoài đời. Vậy mà trước đây anh cũng chưa hẳn mơ mình làm ca sĩ, chỉ thích hát hò thôi.
Ngủ dậy là Khoa phải nghe rock, đến nỗi hàng xóm của anh chàng này lúc đầu còn phản đối, sau mãi rồi quen với việc bị đánh thức sáng sớm vì tiếng bass uỳnh uỳnh. Khoa mê rock đến nỗi từng bị thôi học chỉ vì để đi tập hát nhiều quá. Nhưng ngẫm nghĩ thấy ít ai dám bỏ qua tất cả để theo đuổi ước mơ như anh. Khoa yêu rock và quả quyết chọn nó, thế thôi.
Rock ngấm vào Khoa đến mức nhiều khi những ca khúc không phải là rock mà anh hát luôn thành rock. Sẽ bất ngờ nếu một lần nghe Khoa thể hiện những bài kinh điển kiểu Hello ở tụ điểm quán bar nhạc nhẹ nào đó dành cho người ngoại quốc bằng “thứ giọng mà lúc nào cũng rock ở đâu đó”. Hay như màn song ca Hương ngọc lan mà Khoa là khách mời trong liveshow Mỹ Linh , người nghe cứ tự hỏi tại sao vẫn nét giai điệu ấy mà lại lạ đến thế.
Có nhiều người tập luyện để có được một phong cách như mong muốn, nhưng Khoa thì không cần tập, rock là một phần của anh. Giờ anh chỉ việc trau chuốt, gọt giũa để tạo độ sắc mà thôi. Cảm giác, nếu không có rock thì anh cũng chẳng làm ca sĩ làm gì, nhạc rock dành cho Khoa và anh thì cũng để dành cho rock vậy, “hai bên tự tìm đến nhau” và phù hợp như thế.
